Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Giấy ghi thay mới nợ trên tủ lạnh.

Anh cũng tự nguyện ký tên vào những mẩu giấy đó, hết sức ngọt

Giấy ghi nợ trên tủ lạnh

Em từng nói với anh, em không phải là người con gái sống vì vật chất, không có tiền cũng được, em chỉ cần tình ái.

Chính vì quý trọng nhưng không có được vì thế lúc nào cũng nghĩ ra cách khác để bù đắp. Chỉ cần anh cho em thật nhiều, thật nhiều tình là được. Vì nếu là người con gái không tôn trọng vật chất, sẽ không bao giờ dán những mẩu “giấy nợ” lên tủ lạnh. Em cũng chỉ bồ bịch một lần, có sao đâu chứ! Cũng Thời gian đó, anh sụt gần 20kg, sắc mặt hết sức hốc hác.

“Giấy nợ” dán trên tủ lạnh càng ngày càng nhiều   “Giấy nợ” dán trên tủ lạnh ngày càng nhiều, công việc trước hết sau khi anh đi làm về là ký tên vào những mẩu giấy đó. Em đã cười nắm lấy tay anh và nói, em không phải là cô gái vật chất, những thứ đó em không quan hoài, cái em quan hoài chính là con người anh.

Anh mặt nào cũng tốt, chỉ có một cái không tốt, đó là không có tiền mà thôi. Anh chơi cờ rất giỏi, lại biết nấu ăn, tính tình điềm đạm, lễ phép. Thời gian đó, em can tâm tình nguyện nằm trong lòng một người đàn ông phong lưu, giải tỏa sự bất mãn về những thiếu thốn vật chất trong hôn nhân.

Anh không có nhà, không có xe, không sao. Nén nỗi đau xuống, anh yêu cầu ly hôn, anh dọn dẹp xống áo và bỏ đi. Em cho rằng anh khăng khăng sẽ thứ lỗi cho em, vì sao lại không chứ, vì anh nợ em nhiều thứ như vậy. Em đột hiểu rằng, em quả thật là người con gái vật chất. Em không quan hoài đến việc bị anh phát hiện, vì em cho rằng, anh sẽ miễn thứ cho em, vì anh nợ em nhiều như thế mà không thể bù đắp được.

Em được cưng chiều từ nhỏ, hiện đang làm ở một công ty tư nhân, lương không cao. Cho đến một ngày, em có quan hệ với người đàn ông khác. Anh tốt với em như vậy, yêu em như vậy, em tin anh nhất quyết sẽ quay về. Em không đồng ý, em nói anh yêu em như vậy, làm sao nỡ bỏ em? Anh khổ cực nói: Ở nơi không có em, anh dần dần hiểu ra, người con gái nói không coi trọng vật chất thực ra có hai loại: một là thực sự không trọng vật chất, loại kia là đích thực rất trọng.

Quả đúng như vậy, cả em và anh đều thích thơ Kiều, anh có thể đọc bất kỳ một đoạn thơ Kiều nào khiến em hết sức hâm mộ. Nhưng thực chất em không phải như vậy, em rất trọng đồng bạc. Nhưng em không hề nghĩ rằng anh không nợ em ái tình.

Nhưng bây giờ, em đã mất anh. Tâm An. Ái tình vốn là một sư kết hợp rất thanh tao giữa hai con người, ái tình anh dành cho em đáng quý hơn mọi vật chất trên người đời này, anh chưa từng nợ em gì cả.

Đây chính là nguồn gốc của những mẩu giấy dán trên tủ lạnh của chúng ta. Ly hôn rồi, anh đã đi rồi, em mới phát hiện anh không hề nợ em gì cả.

Chúng ta kết hôn, khi anh cầu hôn em, anh đã rất lo âu, anh nói, anh cái gì cũng không có, chẳng thể cho em bất cứ thứ gì.

Mỗi lần muốn cái gì mà không thể mua được vì điều kiện kinh tế, em lại dán một mẩu giấy lên. Em và anh, đến với nhau với hai bàn trắng tay, em biết anh rất nghèo. Nhưng cuộc sống thật khó, không ai có thể chỉ sống với không khí, những lần cãi cọ nhiều dần lên.

Có người muốn có thật nhiều ái tình, người thì muốn duy trì một loại ưu thế về tâm lý, muốn luôn là người chiếm thế thượng phong trong gia đình.

Em viết và dán lên vì anh không có nhà nên nợ em rất nhiều, rất nhiều điều tốt. Em thực sự vẫn chưa hiểu bản thân mình. Những ngày tháng mới thành hôn như mật ngọt, không hề có cãi vã. Anh lại nhân hậu theo những điều lớn bé ghi trong mẩu giấy đó để yêu em, chiều em mà không hề than thở.

Rồi em làm nũng ngồi phệt ngay trước cửa nhà bắt anh cởi giày cho em, “Anh nợ em một đám cưới hoành tráng, anh phải cởi giày cho em”. Khi bạn bè giới thiệu em với anh, họ đều nói anh và em đều ăn nói nhẹ nhõm, sẽ rất hợp nhau. Có lần em đi dự đám cưới bạn, khi về nhà liền oán trách “Cô ấy không xinh bằng em, nhưng lại lấy được chồng giàu như vậy…”.

Anh đi một chiếc xe máy Trung Quốc cũ nát, ở nhà thuê, lương thấp, cũng không có vẻ gì là có khả năng sẽ trở nên no ấm. Anh không có xe nên nợ em một đời một kiếp yêu chiều. Một năm sau, anh quay về thật, quay về để làm thủ tục ly hôn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét